- Lăng Tổng Cưng Chiều Bà Xã ĐNhân Cô nắm chặt lòng bàn tay to bự của Từ Vương, còn một tay đỡ anh dựa sát người mình. Trong lòng bỗng nhiên xôn xao rộn ràng, rất thu hút ! Cùng lúc đó tất cả món ăn được phục vụ bâng ra hết, cả hai bắt đầu ăn.
Lòng bàn tay thoát khí . Lòng bàn tay là huyệt Lao Công của con người. Đây sẽ là vị trí thoát khí từ tim, khi nước được Vị Thổ chuyển hóa thành khí. Vị trí này chính là Hỏa huyệt, tim là trung tâm của cơ thể và là chủ tiền đồ của con người trong xã hội. Người có
Truyện Lăng Tổng Cưng Chiều Bà Xã Đại Nhân - Chương 45. Hiện menu doc truyen. Danh sách . Truyện mới cập nhật; Truyện Hot; Truyện Full; Tiên Hiệp Hay Anh ta nâng niu bản thân bạn trong lòng bàn tay và không muốn bạn làm bất cứ chuyện gì thì chúc mừng, bạn đã tìm đúng
Trong phòng rất ấm áp, Đề Kiêu cởi cái áo choàng trên người nàng xuống. Áo choàng được đặt ở một bên, ngón tay của Diệp Ly Châu túm chặt lấy cổ áo của Đề Kiêu. Đề Kiêu đặt nàng lên giường, lại kiểm tra trán nàng, vẫn còn nóng hầm hập. Diệp Ly Châu đúng là
Hậu kết hôn, Minh Hằng được ông xã cưng chiều như "trứng mỏng". Bình An bị soi "bàn tay hư" ở ảnh cưới, phản ứng chú rể thế nào? Sau khi tổ chức hôn lễ như mơ, Minh Hằng có cuộc sống hôn nhân ngọt ngào khi thường xuyên được ông xã hộ tống đi muôn nơi. Trong
Cưng Chiều Bà Xã Siêu Sao: Vợ Yêu Của Tổng Giám Đốc Cuồng Dã Bạch Cẩm Vy bày nốt tô canh gà cuối cùng ra bàn, sau đó đưa tay lên lau mồ hôi trên trán. Thành phố A đã vào giữa hè nên thời tiết càng lúc càng oi bức, cho dù có máy điều hòa cũng chẳng đỡ hơn là bao
IhJR2. Con người vẫn luôn là loại động vật thông minh đến khó hiểu. Những thứ có được trong tay lại không chịu quý trọng, chỉ khát vọng những thứ ngoài tầm tay với. Sống trong cuộc sống nhộn nhịp nơi phố phường lại đâm ra chán chường, trốn đến nơi xa xôi hẻo lánh để hưởng thụ cái gọi là an nhàn thanh nói là con người vẫn luôn sợ hãi, không dám đối mặt với cái gọi là sự thật. Họ hiểu rằng sự thật đó không thể cứ mãi trốn tránh, trốn đến đâu thì cũng phải đối mặt với nó, nhưng lại không thể thông suốt mà quyết tâm một lần đối diện với trách họ. Bởi chẳng ai là mãi mãi mạnh mẽ. Có thể sự yếu đuối của họ đã khiến không chỉ họ mà rất nhiều người khổ sở, dằn vặt nhưng bản thân họ vốn không muốn như vậy, tâm địa thiện lương của bản thân lại vô tình gây ra đau thương chồng chất, chẳng mấy ai vui vẻ có những sai lầm nên con người mới cần sửa chữa. Chỉ cần họ còn sống, những người bên cạnh họ còn sống, còn tồn tại thì chẳng có gì là quá muộn. Tất cả đều còn cầu cho tất cả mọi người đều được hạnh Quốc dân số gia tăng ngày càng nhanh, nơi nơi đều trở thành tấc đất tấc vàng, trong lòng Bắc Kinh rộng lớn này, một chỗ dưới chân đồi, đối mặt lại là biển thế này giá có thể lên tới hàng triệu, hơn nữa còn giống như thiên không phải vì đây là ngôi nhà do mẹ để lại, Lam Tử Tuyết cũng không muốn sắp chết còn đốt tiền như vậy. Nghe mẹ nói nơi đây rất có ý nghĩa với bà, mặc dù không phải là nhà chính nhưng mỗi khi có chuyện buồn phiền gì bà đều đến đây ở vài ngày, coi như là trốn tránh thế tục, đợi bao giờ lòng tĩnh lại mới trở về. Lam Tử Tuyết vừa hay rất giống mẹ, nhất là ở điểm cô cũng thích nơi này. Mỗi sáng đều được ánh mặt trời dịu dàng đánh thức, không khí trong lành, trời đã vào đông nhưng nơi đây lại không lạnh lắm, giống như biển nhiệt đới phía Tây vậy, cực kì ấm cư nơi đây chủ yếu là người có tiền tới nghỉ dưỡng, lúc trước cũng có ngư dân ở đây nhưng vùng biển này nghe nói từng có chấn động lớn, cá lại không nhiều nên họ đều bỏ đi hết. Vài chục năm trước có người phát hiện ra tiềm năng du lịch của nơi này nên mới cho xây dựng vài khu biệt thự bán cho đám nhà giàu mới nổi làm nơi nghỉ đó là ông ngoại cô, thấy cô con gái rất thích nơi này nên mới để lại căn gần biển nhất cho nhà này xây theo kiểu kiến trúc cung điện ngày xưa, phía sau có một khu vườn rất lớn, trồng đủ loại hoa, hằng năm vẫn có người định kì đến chăm sóc, để hoa nơi đây mãi luôn tươi năm trước Lam Tử Tuyết từng đến đây, cô cho người trồng thêm rất nhiều hoa hồng và hoa tử đằng, một là loài hoa cô thích nhất, một là loài mang ước vọng lớn nhất đời cô. Ở giữa đám hoa đó còn cho người đào một cái hố, sau đó đem một cái bọc màu trắng, bên trong không rõ chứa thứ gì, bỏ vào đó, sau đó cho người lấp lại. Mà mấy tháng trước, cô lại tới đây, lần này là cho người đào lên lại, cho rất nhiều quần áo và đồ chơi của trẻ em vào đó, chôn lại. Quần áo đều là đan được một nửa, có cái chỉ còn một đóa hoa nữa là hoàn thành lại bỏ dỡ, đồ chơi thì đều còn mới tinh, có cái vẫn còn nguyên Vương là người làm vườn ở đây, cũng là nhũ mẫu trước đây từng chăm sóc mẹ của Lam Tử Tuyết. Trông thấy Lam Tử Tuyết làm như vậy cũng không hỏi nhiều, chỉ cúi đầu lẩm nhẩm đọc một bài kinh siêu độ và cầu lần này cô đến đây, chính là lần thứ ba, cũng là lần cuối cùng. Bởi vì từ giờ cho đến lúc nhắm mắt xuôi tay, cô không muốn rời khỏi nơi này, nếu không phải cần đến chỗ Lý Chu Tư định kì kiểm tra thì cô căn bản không ra khỏi đang đợi một không gọi người đó đến, người đó không biết cô đang ở đây, người đó còn đang bận rất nhiều chuyện khác, ấy vậy mà cô vẫn cứ đợi, vừa ngu ngốc vừa bị động mà đợi. Cô biết thời gian của bản thân không còn nhiều, sinh mệnh như ngọn nến lung lay trước gió, bất cứ lúc nào cũng có thể tắt, nhưng cô đã quá mệt mỏi rồi, mệt đến mức nếu người đó không đến, dù có nhớ nhung đến mức nào, cô cũng không muốn chủ động đi Tử Tuyết nằm trong sân phơi nắng, ánh nắng nhè nhẹ chiếu lên mái tóc thưa thớt của cô. Cô ngồi trên một chiếc xe lăn, mặc ba lớp áo dày, chăm chăm nhìn một mô đất nhỏ đã phủ đầy cỏ xanh trước mặt, xung quanh hoa hồng đủ loại màu sắc đang lay nở, có vài cành đung đưa theo làn gió, âm thanh leng keng của chuông gió lại vang lên đâu chỉ nhìn mãi mô đất đó, nhìn đến khi mỏi mắt thì khẽ nhắm lại, một lúc lại nhìn. Ở đây cô rất nhàn hạ, thân thể lại không thể rời xe lăn và giường nên mỗi ngày đây là việc khiến cô thấy hạnh phúc trời dần lên cao, Lam Tử Tuyết cũng mệt mỏi dần, bình thường cứ đến giờ này dì Vương sẽ đến đẩy cô vào nhà, nhưng hôm nay từ sáng sớm dì đã xuống chợ, nói hôm nay là sinh nhật của cô nên muốn làm một bữa tiệc thật lớn để chúc mừng. Lam Tử Tuyết chỉ cười trừ, bây giờ mỗi bữa ăn hết một chén cháo đối với cô đã là một kì tích, làm ra bàn ăn lớn như vậy làm gì. Chắc vài ngày nữa cô sẽ phải nhờ Lý Chu Tư đến giúp mình truyền dịch Tử Tuyết đặt tay lên bánh xe, đang định lăn bánh vào trong thì có hai bàn tay đặt lên tay cô, vết chai trong lòng bàn tay cọ vào mu bàn tay cô, khiến Lam Tử Tuyết hơi giật này chỉ có mình cô và dì Vương nên Lam Tử Tuyết cũng không nghĩ nhiều, không ngẩn đầu lên mà nói."Dì Vương về sớm vậy? Con còn tưởng đến trưa dì mới về. Dì đừng lo, hôm nay con thấy rất khỏe, dì để tự con...""Là anh."Người phía sau dời hai tay ra khỏi tay cô, chuyển thành ôm lấy cô từ phía sau, hai tay hắn vòng qua cổ cô, Lam Tử Tuyết cảm nhận được, người ấy đang run rẩy theo từng nhịp đập của người đều im lặng. Tạ Phong nói không thành lời, hắn chạy đến đây cả đêm, cả người đều là khí lạnh, có lẽ sẽ khiến cô bị cảm. Nhưng hắn không đợi được, hắn quả thật không còn đủ kiên nhẫn nữa rồi...Từng giọt từng giọt nước mát lạnh nhỏ lên mu bàn tay Tạ Phong, hắn kề đầu vào hõm vai cô, hơi thở ấm nóng phả lên vai cô. Là xúc cảm chân thật chứ không phải mơ. Là thật. Là người cô đang đợi. Con gái ngoan, con thấy không? Mẹ đợi được rồi, cuối cùng cũng đợi được rồi..."Anh đến rồi." Hắn chẳng biết làm gì, chỉ có thể lau nước mắt cho cô. Nói hắn đến rồi chi bằng nói cảm ơn cô đã cho hắn cơ hội để sữa chữa lỗi lầm của mình, là hắn nợ cô, rất nhiều, rất nhiều..."Anh đến muộn." Lam Tử Tuyết run rẩy vươn tay chạm vào gò má hắn "Phải phạt.""Ừ, phải phạt." Tạ Phong nắm lấy tay cô "Phạt ở bên em cả đời."Gió nhẹ lay từng cành hoa trong gió, trên mô đất nhỏ có một đứa trẻ cỡ chừng vài ba tuổi đang ngồi, cười khúc khích. Tiếng chuông kêu leng keng không như Lam Tử Tuyết dự đoán, dì Vương phải đến trưa muộn mới về. Biết sao được, hiếm khi xuống chợ một lần, bà đều muốn mang tất cả những thứ tươi ngon về bồi bổ cho cô. Chẳng biết là nghiệt gì, mà tiểu thư nhà bà đều khổ như vậy, lúc trước mẹ Lam Tử Tuyết lấy phải một người chồng không ra gì, cuối cùng chết không nhắm mắt, Lam Tử Tuyết mắc bạo bệnh, còn con gái cô lại chết yểu trong bệnh về đến nơi, trong nhà đã có thêm một vị khách lạ. Ban đầu dì Vương rất sửng sốt nhưng sau khi trông thấy nét mặt của Lam Tử Tuyết, bà cũng hiểu ra mà không truy hỏi gì thêm, chỉ là lúc tối nấu thêm một phần cơm mà Tử Tuyết là người trong cuộc, nếu cô đã không muốn truy cứu, bà cũng sẽ không hỏi nhiều. Chỉ mong quãng đời còn lại của cô có thể tự do tự tại, không gì vướng bận mà dần tối, Lam Tử Tuyết ngủ cả buổi chiều, cả người đều khô khốc mà tỉnh dậy, còn chưa gọi dì Vương mang giúp cô ly nước, đã có người đặt ly nước ngay môi cô, một tay đỡ lấy gáy cô, giúp cô uống Tử Tuyết nhìn người đàn ông trước mặt, thị lực của cô mấy năm nay ngày càng giảm sút, phải nhìn kĩ một hồi mới trông thấy rõ mặt hắn. Trong lòng không hiểu sao lại cảm thấy rất an tâm, vịn tay hắn mà rời sống này, có người là khi có người ở bên cạnh không rời, Lam Tử Tuyết vịn tay, cả người tựa hẳn vào Tạ Phong, bảo hắn mang mình đi dạo. Căn nhà này vốn không lớn lắm, thế mà chỉ mới đi một vòng cô đã thấm mệt, Tạ Phong đỡ cô ngồi xuống xe lăn, đứng bên cửa sổ ngắm cảnh biển lúc hoàng biển tràn vào khoang mũi, thổi tung màng cửa. Thấy Lam Tử Tuyết hơi run rẩy, Tạ Phong giúp cô tìm một cái áo Tạ Phong đi rồi, Lam Tử Tuyết mới đẩy xe lăn đến chỗ kệ sách trong phòng, lấy ra một phong thư được giấu trong một quyển sách cũ, đem nó xé đi gần hết, chỉ chừa lại một câu duy nhất, rồi mới cẩn thận bỏ vào một cái hộp, xong xuôi lại mang đến đặt lên đầu giường, cuối cùng quay về bên cửa đường đi về cũng chỉ mấy bước chân, vậy mà khiến Lam Tử Tuyết mệt không thở nỗi. Chính vì cô biết sức khỏe mình đã gần cạn kiệt nên mới nhanh chóng làm vậy, để lâu lại sợ bản thân không còn sức rời giường. Lúc trước cô viết phong thư đó đã mất rất nhiều thời gian, nay xé hết đi chỉ chừa lại một dòng, nhưng như vậy là đủ, chỉ cần vài chữ đó lúc này đã đủ thay thế toàn bộ lời cô muốn nói khoác được cất kĩ trong một ngăn tủ nên phải mất một lúc lâu Tạ Phong mới tìm ra được. Lúc hắn quay trở lại, Lam Tử Tuyết đã ngủ gục trên xe Phong nhẹ bế cô lên. Lam Tử Tuyết nhẹ đến mức tưởng chừng một tay hắn cũng nâng nổi cô. Hắn đặt cô xuống giường, nhẹ hôn lên trán rồi mới kéo chăn lên cho trong bếp vẫn còn sáng, Tạ Phong đi vào, trông thấy dì Vương đang khóc, thấy hắn tới liền nhanh chóng lau Phong đột nhiên cúi người vuông góc khiến dì Vương hơi khó xử."Cảm ơn dì đã chăm sóc cô ấy."Dì Vương hồi thần, vội chạy tới đỡ hắn dậy, mỉm cười kéo hắn đến bên bàn ăn, rót cho hắn cốc nước."Trước đây tôi là người nuôi dưỡng phu nhân, cũng là mẹ của tiểu thư từ bé, sau khi phu nhân mất thì tôi đến đây giúp người chăm sóc vườn hoa, giờ tiểu thư đến đây ở, chăm sóc cô ấy cũng là bổn phận của tôi."Dì Vương thân thiết với Lam Tử Tuyết từ nhỏ, mà cô lại mất mẹ sớm, tình yêu dành cho mẹ dường như đều đặt hết lên dì, dì Vương một đời hầu hạ Ôn gia, không lập gia đình, lúc trước xem mẹ cô như con gái ruột, nay đến tuổi xế chiều lại có thêm một đứa con gái là Tạ Phong vẫn im lặng không nói gì, dì Vương chỉ đành thở dài. Bộ dạng của hai đứa trẻ này khiến bà nhớ lại Ôn Tình khi trẻ, cũng nông nổi như vậy, bốc đồng như vậy, cố chấp không buông tay như vậy. Nhưng sự cố chấp của Ôn Tình khiến bà ra đi trong tức tưởi, còn sự cố chấp của Lam Tử Tuyết và Tạ Phong lại có thể mang đến cho hai người họ hạnh đâu được."Bệnh trạng của Tiểu Tuyết, có lẽ không xấu như cậu nghĩ. Mặc dù là giai đoạn cuối nhưng cũng cầm cự được ít lâu, không phải nói đi là đi được. Chẳng phải khoa học bây giờ rất phát triển sao? Kéo dài sự sống cho nó hẳn là không khó." Dì Vương nhìn thẳng Tạ Phong. Bà tin người đàn ông này thật lòng yêu Tiểu Tuyết, nếu không đã chẳng chạy tới đây, ngồi đây nghe bà nói chuyện."Lúc Tiểu Tuyết đến đây, con bé không hề có ý định tiếp tục sống. Nói cho văn vẻ thì là nó đến đây nghỉ dưỡng, bản chất là nó đến đây chờ chết." Tạ Phong siết chặt cái ly trong tay, mỗi lần nghe người khác nói về cô, tim hắn lại đau, như có ai đang bóp nghẹn nó vậy, nhưng hắn vẫn muốn nghe, hắn muốn biết cô đã phải chịu đựng những gì, làm sao sống qua những tháng ngày đằng đẵng này."Nhưng tình trạng nó lúc này đã tốt hơn nhiều rồi. Thật ra nó lại là người tỉnh táo nhất trong chúng ta. Cậu không cần phải suy nghĩ nhiều, chuyện gì đến rồi sẽ đến.""Cuối tuần sau Tiểu Tuyết phải đi kiểm tra định kì, đến lúc đó phiền cậu rồi."Tạ Phong máy móc gật đầu, cười cay đắng, nói câu tạm biệt với dì Vương xong liền rời cửa phòng hé mở, hắn đi đến bên giường, vươn tay chỉnh lại mớ tóc mái hỗn độn của Lam Tử Tuyết. Cô dường như ngủ rất say, có lẽ vì cảm giác được hắn mà hơi cựa mình, nụ cười khó nhìn thấy hiện lên trên gương mặt xanh Phong cúi thấp xuống, nhẹ đặt một nụ hôn lên trán cô, từ từ dịch xuống môi cô, sau cùng hắn vòng tay qua cổ cô, nhẹ nhàng ôm lấy người mình yêu nhất."Có lẽ sẽ không kịp nữaSợ rằng không có lấy một cơ hộiTình yêu sâu trong đáy lòng anh, cuối cùng vẫn không thể tỏ bàyCó lẽ thời gian đã quá vội vàngNên mới lạc mất duyên phận của đôi ta ở đâu đóNếu vậy xin hãy để anh dành hết quãng đời còn lạiĐể bù đắp cho em những tổn thương đó Để được nhìn thấy em nói cười, vui đùaThấy em thích hát ca, thích chạy nhảy, ôm anh thật chặtLại trải qua những tháng ngày vô lo vô nghĩĐôi ta cùng nắm tay nhau trên bãi cỏ xanh mướtAnh nói yêu em thật nhiều, em gật đầu cười khúc khích Bởi vì có mất đi mới biết quý trọngNên anh đã lỡ vô tình vụt mất emThời gian đã khiến đôi ta lạc mất nhauVậy thì anh sẽ dùng thời gian còn lại giữ chặt em, yêu thương em, như chúng ta đã từngĐến tận thời khắc cuối cùng."
Ngự Cung đợi Mạc Dũng mở cửa xe, anh đã đích thân lao thẳng xuống xe, cả thân hình cao lớn nhanh chóng bước chân vào bên trong mắt đỏ ngầu, hai bàn tay nắm chặt thành nắm đấm của anh như muốn bóp chết người.\- Nói, Hạ Bối Doanh đang ở đâu ? \_ Bước chân vào trong nhà, anh quát một tiếng lớn khiến Trúc Ân cùng năm người vệ sĩ kia giật cả mình lên.\- Thiếu gia, tiểu thư Hạ nói đi vệ sinh nhưng mãi hơn ba mươi phút sau vẫn chưa thấy quay lại ..Chúng tôi đi tìm thì không thấy, điện thoại cũng không nghe.\_ Một tên vệ sĩ quỳ xuống trước mặt anh mà nói, chỉ vừa dứt lời liền ăn trọn một cước của anh vào bụng.\- Các người làm ăn thế nào, mà đến thiếu phu nhân cũng không bảo vệ được ? \_ Từ Vương gầm giọng nói.\- Thiếu gia Lăng, lỗi là tại tôi ..Do tôi quá mải mê vào việc mua sắm mà lơ là đi tiểu thư.\_ Trúc Ân cúi mặt, đôi mắt bơ phờ vì lo sợ không dám đối diện với có Mạc Dũng và Trúc Ân biết tiểu thư thật sự rất quan trọng đối với Lăng Từ Vương gật đầu một cái rồi quay sang nói với Mạc Dũng " Lật tung cả cái thành phố này lên phải kiếm được thiếu phu nhân lạc với những người còn lại, nói họ chuẩn bị nhanh lên." Căn bản anh không muốn nói nhiều với Trúc Ân, anh biết được cô ấy là người đi theo bảo vệ Bối Doanh đã từ rất lâu rồi, với lại nhìn vẻ mặt ăn năn đó, anh biết Trúc Ân cũng đang lo lắng cho cô chứ không phải riêng xong, anh ngồi phịch xuống ghế khó chịu, cảm giác trống vắng đau lòng bao trùm lấy cơ thể của lúc này đây, anh rất sợ cô sẽ gặp chuyện gì đó không may, Từ Vương biết mình đã cho cô hoàn toàn dựa dẫm vào bản thân anh, nên vì thế anh càng sợ hơn, tự trách bản thân không đủ dũng cảm để bảo vệ cho cô được.\-\-\-\-\-\-\-\-\-\- 8 giờ nhiều giờ đồng hồ trôi qua nhưng thật sự vẫn chưa có bất kì một tin tức gì liên quan tới Bối Doanh cơ thể anh thật sự như muốn nổ tung, chưa bao giờ anh không được nhìn thấy cô trong một thời gian dài vậy." Reng, reng, reng " \- Lão đại, Y Na cô ta đã trốn thoát vào chiều như camera, lúc cô ta trốn ra ngoài, thì chỉ đúng 1 tiếng sau là thiếu phu nhân mất tôi nghĩ rằng chuyện này có liên quan.\- CÓ PHẢI CÁC CẬU GIỠN MẶT VỚI TÔI KHÔNG ? Mẹ nó, tới ngày mai mà không tìm được thiếu phu nhân, thì tự động tới tổng bộ mà chịu phạt Từ Vương sau khi nghe xong được chuyện này thì đã bực nay còn bực thêm rất biết rất rõ Y Na không hề có cảm tình với Bối Doanh, chắc chắn đứng sau chuyện này chỉ có mỗi cô ta mà Tuân cùng Hinh Trác đã điều động hơn mười lăm chiếc trực thăng bay khắp thành phố A để tìm Hải Quỳnh, Lập Thành và Hạo Trạch thì lái xe những chiếc xe moto phân khối lớn đi vòng vòng mọi tất cả những gì bọn họ nhận lại đều là con số toàn không có một chút tin tức gì hết Vương lòng như quặn thắt lại, cầm lấy điếu thuốc đưa lên miệng, quơ tay cầm lấy hột quẹt đốt cho cháy lên, sau đó rít một hơi dài rồi thả ra làn khói mờ ảo màu xám chân nặng nề bước ra bên ngoài sân sau ngờ lại thấy được Trúc Ân đang đứng phía sau góc cây nói chuyện qua điện thoại với một người nào rằng bản thân anh không thích tò mò chuyện của người khác, nhưng vì cô ấy vừa nhắc tới Bối Doanh, bước chân anh vì thế mà liền khựng lại tại chỗ." Thiếu gia ..Tiểu thư Bối Doanh mất tích do lỗi của tôi, là do tôi để mắt không kĩ tới tiểu thư, xin lỗi .." Còn người bí ẩn trong điện thoại kia đang nói chuyện, anh thật chất cũng không rõ là nghe qua loa được Trúc Ân nói rằng sẽ cố gắng tìm kiếm được Bối Doanh càng sớm càng vài phút sau, cô ấy tắt điện thoại rồi xoay người đi vào trong nhà, anh để ý kịp nên đã nhanh chóng nép vào một góc cây to ở sân vườn nét mặt của Trúc Ân, nó chỉ phất phơ nỗi buồn vì Bối Doanh mất tích, giống như một người đang hối lỗi vì làm sai điều gì đó biết, Trúc Ân sẽ không bao giờ làm hại tới mà ..Người bí ẩn tặng em chiếc váy Angel đắt tiền kia ngoài anh ra còn lại ai ? Tại sao khi nghe đến bang Hắc Long, vẻ mặt của em lại có chút dao động ? Việc Liêu Hữu Quân cùng em đi đâu đó một tháng rốt cuộc là thế nào ? Người được Trúc Ân gọi là thiếu gia kia rốt cuộc thì có quan hệ gì với em ?Và cả con người em toát lên được sự kiêu hãnh, đó không phải là khí thế của một siêu mẫu hạng A không lại tất cả mọi việc trên, đến khi nào em sẽ nói hết cho anh nghe Bối Doanh, thân phận thật sự của em là gì ? Làm sao anh biết được Từ Vương đứng đó nhìn bầu trời đen, chỉ có tô điểm một vài ngôi sao sáng chói, trong lòng thật sự rất phiền não.\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\- \[ Tác giả seunghyunttop \]
Hắn - Tạ Phong là một con hắc lang theo đúng nghĩa. Hắn là tổng giám độc của một trong những toàn đoàn lớn nhất thế giới - DG, hắn có tất cả trong tay tiền tài, danh vọng, tài năng và ngoại hình. Danh sách "thịt" của hắn dài dằng dặc, bao gồm tất cả các thể loại tầng lớp, từ nữ minh tinh nổi tiếng, nữ doanh nhân thành đạt cho đến nhân viên văn phòng bình thường, đối với hắn, phụ nữ chỉ là một món đồ chơi, không ai đáng để hắn dành trọn tình - Lam Tử Tuyết, một sinh viên năm cuối có thành tính xuất sắc của đại học C. Dung nhan bình thường, gia cảnh bình thương, duy chỉ có tính cách của cô là.. hơi không bình thường. Mặc dù là vậy, cô chỉ mong sau này của mình sẽ thật bình thường, có một gia đình bình thường là được chưa bao giờ tin trên đời này lại có cái gọi là tình yêu sét đánh, ấy thế mà lão Thiên lại để hắn nếm trải mùi vị này trong đời."Từ lúc gặp em, tôi chỉ hận bản thân không thể đem em về nhà, suốt ngày ở bên cạnh, chỉ cưng chiều, cưng chiều em thôi!"Ước mơ to lớn nhất đời cô chỉ là sống một cuộc sống bình thường thôi mà, đến cả ước mơ giản dị đó cũng không được sao???Khi sói già hám ăn gặp một con cáo con mới lớn, chỉ có một chút ranh ma chứ không có tâm địa độc ác, chuyện tình kì quái sắp lên sàn...Hai người ban đầu vốn dĩ là hai đường thẳng song song không có bất kì điểm chung nào, chỉ vì một lần gặp gỡ, một lần giao nhau mà trở thành hai đường trùng nhau, cùng đi trên một đoạn đường.
Sau khi tiễn Trúc Ân về nhà, cô vừa đi vào nhà thì thấy anh đang đi từ trên cầu thang xuống. Thấy vậy, Bối Doanh liền vui vẻ mỉm cười chạy tới sà vào lồng ngực ấm áp của anh làm nũng. - Anh ngay đây mà cũng nhớ anh sao ? _ Từ Vương cũng thuận tay ôm lấy cả thân người nhỏ bé của cô vào lòng, cúi mặt xuống hôn một cái vào trán. - Tại anh không biết đó thôi, em lúc nào cũng nhớ đến anh. Cả ngay khi chúng ta gần kề nhau như vậy. _ Cô ngước mặt lên nhìn anh rồi nói. Đến bản thân cô còn thấy bất ngờ với lời mà cô vừa thốt ra. Từ khi quen anh, cái miệng nhỏ của cô càng lanh lợi. - Em đúng là dẻo miệng. _ Từ Vương phì cười, sau đó cánh tay hơi buông lỏng cơ thể của cô ra. Ôm một bên phần eo của cô tiến vào trong bếp. Anh đích thân kéo ghế cho cô ngồi, sau đó xoay người vào bên trong cắt trái cây, tự tay làm nước ép cho cả hai. - Uống thử đi, em là người phụ nữ đầu tiên sau mẹ anh mà anh vào bếp làm nước ép cho em uống đó. _ Anh đưa cho cô một ly nước trái cây ép, cười cười nói. - Thật sao, vậy bổn cô nương đây quả thật quá vinh hạnh rồi. _ Nghe câu đó từ chính miệng anh nói ra, cô thật sự vui lắm. Một người đàn ông có thể làm bất cứ chuyện gì cho người mình yêu mặc dù anh ta chưa hề làm nó trong quá khứ có thể chứng minh rằng Người đàn ông đó thật sự thật sự rất yêu bạn. Anh ta nâng niu bản thân bạn trong lòng bàn tay và không muốn bạn làm bất cứ chuyện gì thì chúc mừng, bạn đã tìm đúng người đàn ông đời mình. - Bối Doanh, em có muốn đi vi vu đây đó không ? Do bận nhiều công việc quá, anh ít khi nào đưa em đi chơi. Uống một ngụm nước trái cây xong, Từ Vương vui vẻ mở lời nói. Anh rất muốn dành nhiều thời gian để dành cho cô, tạo nên những kỉ niệm đẹp nhất riêng của cả hai người. - Em muốn anh toàn tâm toàn ý lo cho công việc trước đã, khi nào xong thì đưa em đi cũng được, không sao mà ! Bối Doanh nắm lấy mui bàn tay chắc nịch của anh, mỉm cười nói. Người phụ nữ thông minh là người luôn thấu hiểu và thông cảm cho công việc của người đàn ông bên cạnh mình. Còn người phụ nữ ngu ngốc thì luôn muốn người đàn ông của mình toàn tâm toàn ý chăm lo bên cạnh mình. - Bà xã, anh đây là đang tình nguyện cùng em đi vi vu muôn nơi đó nha ! Lăng Từ Vương nhìn nụ cười của cô mà u mê say đắm, nụ cười này anh luôn muốn nó mãi thuộc về mình. - Vậy sao ? Xem nào .. Em từng đi show ở rất nhiều nơi trên thế giới, nhưng kì thật chưa bao giờ đi qua một hòn đảo nào có vẻ đẹp yên tĩnh để nghỉ ngơi. Cắn môi dưới suy nghĩ, để xem coi cô muốn đi chỗ nào đây ta .. Một nơi yên tĩnh mà cô có thể ở cạnh anh, tạo nên những giây phút tuyệt vời nhất luôn. - Chỉ cần em nói muốn, anh luôn sẵn sàng cưng chiều em. Nhìn em, trái tim anh vì em mà đang đập loạn đây này. Nắm lấy bàn tay nõn nà của cô, anh đặt tay của cô lên trái tim của mình. Bối Doanh có thể nghe rất rõ trái tim anh đập rất nhanh như khi đang quá mệt mỏi vậy, người đàn ông này từ khi nào lại biết nói những câu ngôn tình như thế này, thật khiến cô chìm đắm. - Chủ tịch Lăng của chúng ta tài giỏi lại nhiều mánh khóe cua gái như thế này, chả trách sao mà có rất nhiều cô gái theo đuổi. _ Từ trước tới giờ, Bối Doanh luôn thích nhất là chọc anh. - Ồ, vậy sao ! Nhưng ngại quá, anh đây có bà xã tên là Hạ Bối Doanh rồi. Anh không có nhu cầu cần thêm ai nữa đâu. _ Lăng Từ Vương dùng ánh mắt quyến rũ vừa nói vừa nhìn cô như thế thật ngại quá. Hai bên gò má của cô ửng đỏ lên, bây giờ anh lại rất biết cách đáp trả những câu chọc ghẹo của cô, trò vui này của tôi coi như biến mất rồi sao, buồn thế. - Đợi ngày mai anh bàn giao công việc cho mọi người, anh nhất định sẽ đưa em đi những nơi em muốn đến. _ Anh cầm tay cô đưa lên môi mình hôn nhẹ. - Từ Vương, anh cưng chiều em như vậy không sợ rằng em sẽ hư hỏng mà ra ngoài tìm một anh trai khác sao ? Nghe đến câu này của cô, Từ Vương mặt mũi như tối sầm đi, mạnh miệng nói " Em dám sao ? Nếu em dám vậy, anh cũng sẽ không thương tình cho người đó trở thành thái giám đâu. " - Được rồi được rồi, em chỉ giỡn thôi. Anh vẫn là người đàn ông hoàn hảo nhất trong mắt em. _ Bối Doanh biết anh là người dám nói dám làm nên bây giờ phải dỗ ngọt một tí chứ nhỉ. - Không sớm thì muộn, mọi người ở cái thành phố A này sẽ gọi em một tiếng là " bà Lăng " thôi. Từ Vương anh cũng phải nhanh chóng kiếm cách rước bà xã về dinh mới được. Vừa nói, anh vừa đi qua phía bên kia ôm chặt cô vào lòng. Bây giờ, cô đã là người có thể chi phối tất cả mọi thứ của anh rồi, anh hoàn toàn yêu cô đến mức điên loạn. Nếu như cô nói một thì chắc chắn sẽ là một, không dám nói hai. - [ Tác giả seunghyunttop ]
cưng chiều bà xã trong lòng bàn tay