Mong anh lại bên em ta cùng vui , xin anh đừng hững hờ Xa anh 1 giây thôi trong lòng em đã thấy nhớ nhớ Chỉ muốn nhấc máy gọi cho anh Nhưng em chẳng dám Vì biết anh có nhớ đến em…. Just close your eyes.. Anh sẽ thấy ngoài kia đấy bao cô gái như em. Cũng cần tình yêu,cần được hiểu,cần một chút nuông chiều. Giữa lúc bà Mai đang mệt mỏi và tổn thương nhất vì những câu trách mắng của chồng, bà lại bí chính cô con gái mà mình hết mực cưng chiều 'hạnh họe' đủ đường trong Gạo nếp gạo tẻ tập 41. Mở đầu Gạo nếp gạo tẻ tập 41, ông Vương đi làm về với tâm trạng mệt PSG có nhiều điều kiện để hướng tới một tập thể lí tưởng về mặt chuyên môn. Đáng tiếc, sự nuông chiều quá lớn mà đội bóng nước Pháp dành cho Mbappe dường như phá hỏng tất cả. Trong mùa hè, chẳng ai lạ lẫm với thông tin PSG muốn rao bán Neymar, người mà Mbappe Cũng cần tình yêu,cần được hiểu,cần một chút nuông chiều. I don't wanna let you go, cuz I know I love you so. Vì cuộc đời chẳng có gì ý nghĩa khi mà không có anh. Anh sẽ biết điều cần thiết là nắm lấy tay em. Vì lúc này đây em chỉ muốn gần bên anh mỗi ngày. I don't wanna let Là Anh Hết Mực Nuông Chiều. Bạn đang đọc truyện Là Anh Hết Mực Nuông Chiều của tác giả Cố Bắc Niệm Nam. Lão nam nhân phúc hắc, thâm tình x Nhà điều chế mùi hương đơn thuần, mỹ mạo. Nhà họ Chu và họ Từ là bạn tốt thế giao đã rất nhiều năm, mà họ cũng suy nghĩ Vẫn Cứ Nuông Chiều - Chapter 5. [Cập nhật lúc: 10:38 29/08/2022] Nếu không xem được truyện vui lòng đổi "SERVER ẢNH" bên dưới. Server 1 Server 2 Server VIP Server VIP 2. 92EgN. Thời Hạ mắc bệnh thận, cả hai quả thận đều bắt đầu suy kiệt. Bác sĩ khuyên cô đừng từ bỏ hy vọng, phải thả lỏng tâm tình, việc tâm tình tốt đối với bệnh tình rất quan trọng. Người bác sĩ phụ trách của cô rất tốt, nói rất uyển chuyển, nhưng Thời Hạ nghe được chính là hai ý, hoặc là đổi thận, hoặc là chết. Mà hiện tại không có nguồn - thận, cho nên Thời Hạ chỉ còn một con đường, chính là chết! Thật ra Thời Hạ rất muốn chết, bác sĩ phụ trách của cô nói rất đúng, người muốn tồn tại phải có hy vọng, nhưng con mẹ nó cô đã không có hy vọng, hy vọng ở nơi nào? Hy vọng sau khi chết đầu vào cái thai tốt sao? Lúc Thời Hạ nghĩ nên chết như thế nào mới có thể giữ lại một tia tôn nghiêm còn sót lại, cũng là lúc đang nằm hút thuốc ở tầng cao nhất của bệnh viện. Một trăm người bệnh nằm viện thì có một trăm người không cho phép hút thuốc, có vô số cặp mắt của bác sĩ và y tá nhìn chằm chằm cậu, nếu không muốn bị nhắc mãi đến chết, thì chỉ có thể tìm lối tắt. Mà tầng cao nhất của bệnh viện thì thành nơi dành cho câu lạc bộ nghiện thuốc lá, trong nhóm ông chú trung niên có hàm răng ố vàng, một cô gái trẻ còn xinh đẹp như Thời Hạ là người dành thời gian dài nhất ở chỗ này. Người mà, đều phải chết thôi, thế nhưng còn muốn chết có tôn nghiêm thì thật là nực cười. Thời Hạ núp ở một góc chắn gió, cô hăng hái hút một điếu thuốc, cảm thấy cứ như vậy mà chết đi đã là khá tốt, mấy năm nay cô hút thuốc rất nhiều, cũng may hàm răng không biến thành màu vàng, chờ tới khi tới tuổi như mấy ông chú trung niên kia, dù cho lớn lên khá xinh đẹp đi chăng nữa mà cả hàm răng đều vàng khè, cô cũng chịu không nổi. Gió của ngày hè oi bức mang theo hơi ẩm, Thời Hạ dùng ngón tay thon dài kẹp điếu thuốc rồi thành thạo hít mây nhả khói, mái tóc ngang vai bay nhảy theo gió trong đêm tối, nếu lúc này có ai đó đi lên e là sẽ bị cô hù cho sợ chết khiếp. Cái bệnh viện đáng sợ gì chứ, e là phải tìm hiểu kỹ càng một chút về sự kỳ bí trên sân thượng rồi. Sau khi người nọ đẩy cửa sân thượng đi vào, Thời Hạ đang đổi sang một điếu thuốc khác, đang quẹt que diêm. Vào ban ngày, y tá đã tịch thu thuốc lá và bật lửa của cô, cô phải mượn ba điếu thuốc và một bao diêm từ người bạn hút thuốc nằm phòng bên cạnh rồi mới bò lên đây. Gió quá lớn, que diêm sáng một lúc rồi tắt ngúm, Thời Hạ lại quẹt thêm hai que, cứ lặp lại như thế, cho đến khi cửa sân thượng bị mở ra. Thời gian này sẽ có người hút thuốc chạy lên đây hút cho đỡ nghiện, Thời Hạ cũng không khác gì bọn họ, cô ngậm điếu thuốc ngẩng đầu nhìn qua đó. Trên sân thượng có treo một cái bóng đèn 50W, khá mờ mờ ảo ảo, ngay chỗ cửa ra vào, nói đúng hơn là ngay trên đỉnh đầu người kia. Thời Hạ ngơ ngẩn rất lâu, cho đến khi que diêm tắt đi, đốt tới đầu ngón tay đàn ông với nét mặt tang thương, vác theo một cái balo, cả người phong trần mệt mỏi. Nếu không phải cặp mắt kia, Thời Hạ đúng là nhận không ra người này chính là tên Thẩm Nhất Thành có gương mặt cao ngạo lại biết thả thính trong trí đêm khuya của ngày hè oi bức, đôi mắt của Thẩm Nhất Thành dường như sáng hơn cái bóng đèn 50W trên đỉnh đầu anh. Thẩm Nhất Thành đi lên trước ném cái balo xuống đất làm nổi lên một lớp bụi, Thời Hạ nhịn không được ho khan vài tiếng. Thẩm Nhất Thành ngồi xuống bên người cô, vươn tay rút điếu thuốc trong miệng cô nhét vào trong miệng mình, cũng không biết Thời Hạ đang suy nghĩ cái gì, thế nhưng lại rút que diêm sáp lại gần. Thẩm Nhất Thành thuận theo tay cô hút hai cái, rũ mắt, ngậm thuốc lá, giọng nói trầm thấp không có bất cứ tình cảm gì, “Tôi đã ghép thử, thành công rồi, cắt thận cho cậu.” Sự chú ý của Thời Hạ có lúc tập trung có lúc không. Đã bao lâu không gặp nhau rồi? Thời Hạ cần phải suy nghĩ một chút. Nếu chỉ nghĩ thôi thì đúng là nghĩ được chính xác là ngày nào. Trí nhớ của cô từ khi nào trở nên tốt như vậy? Chín năm bảy tháng mười ngày Thời Hạ giơ tay nhìn thoáng qua đồng hồ trên cổ tay, hiện tại là 11 giờ 30 phút nửa đêm. Ngày anh đi là 10 giờ sáng, nói như vậy chính là chín năm bảy tháng mười ngày thêm 13 tiếng rồi. “Mấy năm nay đi đâu?” Không gặp nhau trong khoảng dài như vậy, có phải hẳn nên ôn lại chuyện cũ hay không? “Stromboli.” “À” Thời Hạ kéo dài giọng nói, chớp chớp mắt, “Đó là chỗ nào? Chưa từng nghe nói.” Truyện được dịch bởi Rio và đăng tại “Cậu không cần quan tâm đó là chỗ nào.” Thẩm Nhất Thành hung hăng hút một hơi rồi nhả ra mấy vòng khói, “Vẫn nên quan tâm thận của cậu trước đi.” Thời Hạ nhún nhún vai, móc một điếu thuốc cuối cùng rồi ngậm vào miệng, nghiêng đầu kề sát Thẩm Nhất Thành, điếu thuốc của cô đụng trúng điếu thuốc anh đang ngậm trong miệng. Sau lưng Thẩm Nhất Thành trở nên căng thẳng. Thời Hạ hút một hơi, chỗ hai điếu thuốc giao nhau lúc sáng lên lúc ảm đạm trong bóng đêm. Một hộp thuốc sáu xu kém chất lượng. Thời Hạ rít một cái, có vẻ khác với hương vị trước đó. Thẩm Nhất Thành cứ ngồi như vậy, tùy ý để cô tới gần lại rời xa, biểu tình không mấy mặn mà. Hơi thở phong trần mệt mỏi và mùi nước sát trùng ở bệnh viện hoàn mỹ hòa vào nhau. “Đi chỗ đó làm gì?” Không khí có chút nặng nề. Thời Hạ hút được một nửa điếu thuốc, cũng không chờ tới khi Thẩm Nhất Thành trả lời. Ngay khi Thời Hạ cho rằng anh sẽ không trả lời, Thẩm Nhất Thành mở miệng, “Xem núi lửa.” “A” Thời Hạ ngậm điếu thuốc nghẹn nửa ngày, “Anh hùng, thật dũng cảm!” Mí mắt của Thẩm Nhất Thành núp trong bóng đêm giật mạnh, thật đúng là sự dũng cảm phức tạp. Đèn neon nhấp nháy, Thời Hạ cho rằng việc mà bản thân đã quên đi lại nhớ lại tựa như nước chảy ào ra từ ngõ ngách nào đó trong não bộ, là bởi vì sự xuất hiện đột nhiên của người này. Thời Hạ luôn mang theo tâm thái bình thản chờ chết cũng bị loại cảm xúc này làm cho rất buồn phiền, thì ra có một số việc đúng là còn khó chịu hơn chết. Sự phiền muộn này, điếu thuốc không biết đã tắt từ lúc nào, que diêm cũng đã cháy hết từ lâu, Thời Hạ ném đi nửa điếu thuốc còn lại. Không có thuốc lá làm cho Thời Hạ thiếu mất chút cảm giác an toàn, móng tay cô nhẹ nhàng vẽ vời trên mặt đất, không có lời để nói thì tìm bừa lời nào đó để nói, “Nếu đã đi ngắm núi lửa, sao lại trở lại rồi?” Từ trước đến nay cô không hề nghĩ tới sẽ có một ngày ngồi nói chuyện phiếm bình thản như thế với Thẩm Nhất Thành, dường như giữa bọn họ không hề có những ân oán trước đó. “Bởi vì cậu sắp chết.” Thẩm Nhất Thành cười tự giễu, ngón trỏ gập lại búng điếu thuốc. “Cho nên, cậu về để tặng thận cho tôi?” Thời Hạ nhịn không được nở nụ cười, người này ngàn dặm vạn dặm gấp gáp trở về để tặng cô quả thận sao? Hơn nữa còn ghép thận thành công, chuyện này con mẹ nó đều là nghiệt duyên gì đây! Thẩm Nhất Thành không nói chuyện. Thời Hạ cười đứng lên, “Cậu đi đi.” Con người Thẩm Nhất Thành này, bụng dạ hẹp hòi, tính toán chi li, chưa bao giờ cho phép người khác nợ cậu ta. Đây là một quả thận, thận đó, đồ vật quý giá nhất của đàn ông. Thời Hạ nhịn không được nhìn xuống nửa người dưới của anh, cặp chân dài này, vòng eo rắn chắc này, còn có bộ phận nào đó không thể nói ra giấu trong quần kia, chắc quả thận này nhất định không có cơ hội rảnh rỗi gì mấy năm nay rồi? Nếu cô lấy quả thận của anh thật, e là Thẩm Nhất Thành sẽ cắn chặt không tha. Quả thận này, cô không nợ được đâu. Nhưng Thời Hạ đã quên, rằng thằng nhãi Thẩm Nhất Thành này muốn làm chuyện gì đó thì sẽ không ai có thể ngăn cản anh ta, anh ta muốn tặng thận của anh ta cho Thời Hạ, Thời Hạ không cần cũng phải cần! Tiết đầu tiên buổi chiều thi tiếng Anh, đối với tiếng Anh mà nói thì Thời Hạ cũng không quá mức lo lắng, dù sao thì tiếng Anh chính là môn học duy nhất cô không cho vào quên lãng trong vòng mấy năm nay. Không cần hoài nghi gì nữa, người lăn lộn ở vũ trường cũng yêu cầu tiếng Anh, dù sao thì cũng có giao lưu quốc tế với mấy người bạn nước ngoài. Tiếng Anh của Thời Hạ lúc còn học cấp 3 cũng không tệ, vào đại học thì tiếng Anh cấp 6 cũng thi qua, sau khi lăn lộn ở vũ trường, không cần học thuộc từ vựng, không cần giải đề trắc nghiệm, không cần viết luận văn, chỉ cần giao tiếp, so với những người không có học lực cao hay đồng nghiệp’ có tiếng Anh không tốt, Thời Hạ xem như là đối phó khá dễ dàng. Chỉ là Thời Hạ tiếp xúc nhiều với mấy người bạn bè ngoại quốc thì phát hiện bọn họ cũng không hào phóng hơn đàn ông Trung Quốc là bao, tuy rằng nhìn cao to, dáng vẻ đẹp trai lắm tiền, nhưng thật ra rất keo kiệt, còn có rất nhiều người tới nơi này để câu phụ nữ. Nhưng đây đều là khách hàng tiềm năng, lỡ như bọn họ tính tình thất thường, một khi vui vẻ sẽ mua thêm mấy chai rượu, cho cô chút tiền bo, cũng là ngoài ý muốn thu hoạch được chút tiền. Kiến thức mà Thời Hạ học nhiều năm như vậy, cũng chỉ có tiếng Anh phát huy chút tác dụng. Thật ra khi đó Thời Hạ từng nghĩ đến việc bán thân, dù sao đã cửa nát nhà tan cùng đường ngõ hẹp, vậy cái thân này còn ích lợi gì, cũng không có ai cần cô vì anh ta thủ thân như ngọc, nếu có thể đổi lấy tiền, thật ra cô không để bụng. Vừa cười vừa bán rượu thật sự rất mệt, giống như những cô gái đó, chẳng qua nằm ở chỗ đó mấy tiếng thôi mà đã thu vào túi mấy ngàn thậm chí là mấy chục ngàn tệ, số tiền đó có lẽ còn hơn cô tháng mệt đến mức chết đi sống lại mới có thể kiếm được trong vòng nửa tháng thậm chí là hơn một tháng. Thời Hạ thật sự đi nếm thử, cô lên giường của một người đàn ông xa lạ. Thời Hạ lăn lộn trong ngành này cũng không tệ, uống rượu hút thuốc chửi tục thậm chí ngẫu nhiên uống sạch chai rượu cũng là chuyện bình thường, chứ đừng nói bị đàn ông ăn đậu hủ, bị sờ hai cái cũng là chuyện thường ngày. Thời Hạ cảm thấy loại chuyện này và việc bị người khác sờ một chút cũng không có gì khác nhau, nhắm mắt lại đau một chút cũng qua thôi, mở to mắt chính là thu vào túi mấy ngàn tệ, quả thực là quá easy. Nhưng lúc khoảnh khắc kia tới thật, khi người đàn ông kia cả người trần trụi đi đến mép giường vươn tay chạm vào cánh tay cô, Thời Hạ nôn thốc nôn tháo, buổi tối ăn lẩu uống bia đều nôn sạch, chất lỏng vẩn đục rơi xuống đống nước màu trắng trên giường lớn, Thời Hạ nôn đến mức long trời lở đất. Thời Hạ ghê tởm, không phải ghê tởm người đàn ông muốn lên giường với cô, mà cô ghê tởm chính bản thân cô. Trong đầu cô hiện lên khung cảnh mùa hè năm ấy, hình ảnh Thẩm Nhất Thành đẩy cô trên tường rồi hôn môi, giữa môi và răng dường như còn tàn lưu hương vị cỏ xanh độc nhất của người kia. Vào ngày mùa đông, Thời Hạ bị người ta đuổi ra khỏi khách sạn, ngay cả áo khoác còn chưa kịp mặc, trên người chỉ mặc một cái váy ngắn nhỏ mùa hè, cứ như vậy để chân trần đi thật lâu giữa đêm đông. Gió mùa đông cực kỳ lạnh lẽo, trước nay cô không cảm thấy lạnh như vậy bao giờ, lạnh đến mức thấu xương. Nước mắt như con dao nhỏ trượt ở trên mặt. Cô nói trong lòng, Thời Hạ, mày con mẹ nó thật dơ bẩn. Thời Hạ bắt đầu cúi đầu làm bài, tuy rằng khẩu ngữ và văn bản làm bài vẫn có chênh lệch rất lớn, nhưng cũng may Thời Hạ không phải quá xa lạ đối với mấy từ đơn tiếng Anh này, bài thi không đến mức quá khó coi. Tiết thứ hai thi môn Tự Nhiên. Truyện được dịch bởi Rio và đăng tại Trường học vì tiết kiệm thời gian nên chỉ dự định dùng một ngày để kết thúc kỳ thi chất lượng, cho nên Hoá học Vật lý Sinh học được đặt chung một tờ bài thi nhằm bắt chước hình thức thi đại học. Khoảnh khắc Thời Hạ nhìn thấy bài thi kia, cô hoàn toàn suy sụp. Nên đến vẫn sẽ đến, chỉ là sớm hay muộn mà thôi. Lúc Thẩm Nhất Thành ném đáp án lại đây, Thời Hạ ngẩn ra một lúc. Thằng nhãi Thẩm Nhất Thành này thật sự nói được làm được? Giữa trưa, không khí giữa hai người bởi vì một câu nói bậy của tên Thẩm Nhất Thành lạnh mặt mà rơi vào tình huống trầm mặc quỷ dị. Thời Hạ thăm hỏi thận của Thẩm Nhất Thành, Thẩm Nhất Thành trái lại không có gì cảm tình đùa giỡn Thời Hạ, hai người tám lạng nửa cân, ai cũng không hơn ai một bậc. Vốn dĩ Thời Hạ muốn mặt dày nhắc một chút về chuyện thi cử buổi trưa, hy vọng Thẩm Nhất Thành có thể dựa vào tình bạn học chung lớp để chia sẻ bài thi của cậu một chút, nhưng cuối cùng cũng không thể nói ra khỏi miệng. Ngay khi cô xoay người sang phía cửa, trái lại Thẩm Nhất Thành nhắc tới trước, “Thời Hạ, cậu đang lo lắng kỳ thi buổi chiều đúng chứ.” Thời Hạ không thể không thừa nhận, đầu óc của thằng nhãi Thẩm Nhất Thành này đúng thật là thông minh. Thời Hạ không biết nên trả lời như thế nào, cuối cùng nghẹn nửa ngày mới nói, “Thẩm Nhất Thành, tôi biết cậu luôn rất lương thiện.” Thẩm Nhất Thành xoay người đóng cửa lại, phát ra tiếng rầm’ một cái. Khen cậu lương thiện? E là đầu óc cô không phải bị cửa kẹp rồi. Nhưng hiện tại, Thẩm Nhất Thành thật sự lương thiện, cậu đưa một phần đáp án cho Thời Hạ. Thời Hạ nhìn chữ viết rồng bay phượng múa trên tờ giấy, cách giải bài nguệch ngoạc lộn xộn, cô trầm mặc một lúc. Thời Hạ căn bản không tin Thẩm Nhất Thành lương thiện. Thẩm Nhất Thành dường như đang quan sát Thời Hạ, thấy Thời Hạ chậm chạp không động đậy cây viết, “Sao nào, không tin?” Thời Hạ nghiêng đầu nhìn cậu, hỏi lại, “Nếu là cậu, cậu tin sao?” Thẩm Nhất Thành nhìn chằm chằm vết sẹo mờ mờ trên trán cô vài giây, trực tiếp bày bài thi của chính mình ra. Thời Hạ bất ngờ, Thẩm Nhất Thành muốn làm gì? Chỉ vì cô khen cậu một câu thiện lương sao? Cậu thật sự thành thật thiện lương như vậy cho cô xem bài? Nhưng bài thi đã đặt ở trước mắt, không chép cũng có lỗi với bản thân. Lúc gần thu bài thi, Thịnh Thác Lý lại thừa dịp giáo viên không chú ý xoay người gọi, “Anh Thành, anh Thành, đáp án, đáp án” “Ai nói gì đó? Tự mình xem bài của mình đi, đừng mọc mắt sang bài thi của người khác.” Giám thị tiết này chính là giáo viên Hóa học, là một ông già hơn 50 tuổi, mang theo một cặp kính chắp tay sau lưng, vẻ mặt nghiêm túc. “Thẩm Nhất Thành, em có thể nộp bài thi.” Giáo viên Hóa học trực tiếp đi tới thu bài thi Thẩm Nhất Thành, “Cầm phiếu cơm đi ăn cơm đi.” Mỗi lần thi cử tới, chỗ của Thẩm Nhất Thành đều là khu vực có tai họa giáng xuống nặng nề. Thẩm Nhất Thành không nói gì, ngược lại cầm phiếu cơm loạng choạng đi ra ngoài phòng học. Nghe đến ăn cơm, đôi mắt của đám người chưa được giải phóng tức khắc sáng lên. “Anh Thành, cho tôi ké một cái đùi gà, chậm thì hết mất.” Một nam sinh eo to mập mạp ngồi ở hàng cuối cùng nhịn không được thét to một tiếng. “Vậy cho tôi một phần sườn non.” Thịnh Thác Lý không cam lòng rơi lại phía viên Hóa học thổi râu trừng mắt, “Ăn ăn ăn, chỉ biết ăn, đừng thi nữa, đi ăn cơm hết đi.” Lớp cá biệt đúng là lớp cá biệt, nếu là lớp khác, ai dám trắng trợn táo bạo như vậy? Thẩm Nhất Thành cũng không quay đầu lại giơ tay làm động tác ok, sau đó rời khỏi phòng học trong ánh mắt hâm mộ của mọi người. Mắt thấy cứu tinh của cậu ta đi rồi, Thịnh Thác Lý thở dài một hơi, mục tiêu chuyển dời sang trên người Thời Hạ, “Này bạn, cho đáp án đi?” Thời Hạ không hề nghĩ ngợi gì, cô đưa phần đáp án lần đầu tiên Thẩm Nhất Thành cho cô cho Thịnh Thác Lý. Thịnh Thác Lý chắp tay nói với cô, “Mạng tôi hôm nay đều do cậu đưa cho.” * Điểm của bài thi rất nhanh đã có, ngày hôm sau đi học đã được phát ra. Kiến thức đều là kiến thức của năm lớp 10, ngày hôm qua thi chẳng qua là cảnh cáo đám người chơi vui vẻ đến mức điên trong kỳ nghỉ hè, nên bài thi sẽ nhanh chóng phê duyệt xong, đơn giản mà nói là tiến hành chương trình học mới, dù sao cũng là lớp 11 rồi, thời gian cũng rất gấp gáp. Đến tiết Ngữ văn, Thời Hạ vẫn luôn trong trạng thái tinh thần hoảng hốt. Thời Hạ thi Ngữ văn được 105 điểm. Đối với một người rời cấp 3 lâu như vậy mà nói, thi Ngữ văn còn có thể cao điểm như vậy thật ra đã không dễ dàng gì. Thời Hạ cảm thấy rất hài lòng. Nguyên nhân làm cô cảm thấy tinh thần hoảng hốt là bài thi môn Tự Nhiên của cô. Trước khi phát bài môn Ngữ văn đã phát bài môn Tự Nhiên rồi. Đề thi cao nhất 240 điểm, Thời Hạ thi được 64 điểm. Chép bài người giỏi nhất toàn thành phố, Thời Hạ thi được 64 điểm. Hẳn là không còn ai thấp hơn cô. Thời Hạ nhìn bài thi phát ngốc, thế nhưng phản ứng đầu tiên là lo lắng thay cho Thẩm Nhất Thành. Tuy cô không chép hết bài thi của Thẩm Nhất Thành, nhưng nhìn bài thi cô cũng có thể biết Thẩm Nhất Thành cũng thi không tốt. E là hạng nhất lần này của Thẩm Nhất Thành khó giữ rồi. Nhưng ngay khi Thời Hạ lơ đãng ngắm sang bài thi đạt điểm tuyệt đối của Thẩm Nhất Thành. Cả người đều không ổn. Vì sao Thẩm Nhất Thành thi max điểm, còn bài thi của Thời Hạ chỉ có 64 điểm? Bạn học ngồi đằng trước phía tay phải Thời Hạ là Thịnh Thác Lý cũng không tốt hơn Thời Hạ bao nhiêu. Thịnh Thác Lý dựa vào tường nhìn Thời Hạ với ánh mắt cực kỳ u oán, muốn Thời Hạ ngó lơ cũng khó. Ánh mắt kia dường như đang nói, cậu lừa tôi, cậu lừa tôi, cậu lừa tôi, cậu lừa tôi… Vờn quanh vô hạn, kéo dài không giảm. Thời Hạ đặc biệt muốn giải thích thay cho bản thân, tờ đáp án kia là anh Thành của cậu, anh Thành của cậu, anh Thành của cậu, anh Thành của cậu… Không liên quan đến cô, không liên quan, không liên quan, không liên quan... “Tôi phát hiện ra không gặp một kỳ nghỉ hè, học sinh của lớp chúng ta đều trở nên đặc biệt có tài hoa.” Giáo viên Ngữ văn đã hơn bốn mươi tuổi, lúc còn trẻ tuổi thì xinh đẹp, già rồi thì trang điểm thời thượng, hoàn toàn không nhìn ra bà là một người mẹ có con mười sáu tuổi. Giáo viên Ngữ văn cầm trong tay cuốn giáo án, bên trong có ghi lại tất cả những bài tập ôn thi. Lúc này giáo viên Ngữ văn đang một tay cầm sách, một tay cầm phấn đứng trên bục giảng, “Nhìn xem thành tích môn Ngữ văn lần này, câu 1 và câu 2 đề trắc nghiệm có bao nhiêu người làm sai? Ghép vần cũng không biết ghép? Từ đa âm cũng không biết làm? Nghỉ hè cũng chỉ biết ăn nhậu chơi bời, không cần đọc sách hả?” “Còn có viết chính tả, sao nào, mấy bài học hồi học kì 1 đều trả lại cho tôi hết rồi?” “Thế nhưng còn có bạn tự do phát huy, giáo viên thật sự bội phục, hấp hối khi bệnh ngồi bật dậy, cười hỏi khách từ nơi nào đến, tài hoa như vậy, ngay cả giải thưởng Nobel Văn học cũng phải chào thua!” Cả lớp sửng sốt, sau khi ngẫm lại mới phát ra tiếng cười kinh thiên động địa, “Ha ha ha ha ha ha” Đập bàn, dậm chân, tiếng vỗ tay truyền khắp hành lang, “Thật tài tình, mẹ tôi ơi, ha ha ha ha, hấp hối khi bệnh ngồi bật dậy, cười hỏi khách từ nơi nào đến, câu tiếp theo là cùng uống một bầu rượu hả?” Thời Hạ còn đang đắm chìm trong trong bài thi môn Tự Nhiên nên chưa tỉnh mộng, nghe thấy mọi người cười thì mù mờ, hấp hối khi bệnh ngồi bật dậy’, câu tiếp theo chẳng lẽ không phải cười hỏi khách từ nơi nào đến’ à? Dưới tay của Thời Hạ là bài thi môn Tự Nhiên, bài thi Ngữ văn của cô còn đặt trên một chồng sách ở trên bàn, từ góc độ Thịnh Thác Lý nhìn qua đó vừa lúc là bài thi viết chính tả. Thịnh Thác Lý lấy bài thi của Thời Hạ rồi cười to, “Thời Hạ, cậu đúng là tài tình, hấp hối khi bệnh ngồi bật dậy, cười hỏi khách từ nơi nào đến, ha ha ha ha, ha ha ha” Thời Hạ nổi danh bởi vì một câu thơ, càng quan trọng hơn là bởi vì Thịnh Thác Lý. Giáo viên Ngữ văn cũng không dự định công bố tên họ, nhưng bà ngờ rằng có người phát ngôn thay bà. Câu thơ này không chỉ làm cho tất cả học sinh trong khối 11 lớp 6 nhớ kỹ tên của Thời Hạ, cũng làm cho toàn bộ học sinh trong khối 11 thậm chí toàn trường học biết đến Thời Hạ của lớp Sáu. Ừm, người này đặc biệt có tài. Buổi tối tan học, Thời Hạ đang thu dọn cặp sách, quay đầu đã không thấy bóng dáng của Thẩm Nhất Thành. Con trai đúng là đầu to óc như trái nho, chỉ lo đến chứ không lo được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn Hạ thầm mắng ở trong lòng, sau đó xách cặp đi ra ngoài. Mạc Mạt đi tới, “Thời Hạ, cậu không đạp xe, tớ chở cậu về vậy.” “Không cần, tôi gọi taxi là được.” Cô và Mạc Mạt tuy tiện đường, nhưng nhà Mạc Mạt gần hơn nhà cô hai giao lộ. Thời Hạ lại một lần nữa cảm thán có tiền thật tốt, có thể bắt xe mọi lúc mọi. Sau khi tách khỏi Mạc Mạt tại cổng trường học, Thời Hạ quay người lại nhìn thấy Thẩm Nhất Thành và Thịnh Thác Lý đang ngồi trên xe chờ ở ven đường, dưới ánh đèn đường mờ nhạt, vài phiến lá rụng xuống theo làn gió. Cuối hè đầu thu, gió ban đêm hơi se lạnh, Thẩm Nhất Thành chỉ mặc một cái áo sơ mi tay ngắn. Thời Hạ nhớ tới áo khoác của Thẩm Nhất Thành còn nằm trong cặp cô. Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.“Cậu lề mề cái gì vậy Thời Hạ? Tan học rồi còn không nhanh về, dự định ở lại trường à?” Thịnh Thác Lý mắng cô. Thẩm Nhất Thành luôn cúi đầu chơi di động, thật ra trên mặt không có biểu cảm gì cả. Thời Hạ đi qua đó, Thẩm Nhất Thành cất di động vào túi quần, Thời Hạ nhịn không được nhếch khóe môi, “Còn nghĩ rằng cậu đi rồi.” “Thực sự xin lỗi, làm cậu thất vọng rồi.” Thẩm Nhất Thành vốn dĩ không muốn nói chuyện, cuối cùng vẫn không nhịn được đáp lại. Thời Hạ vỗ vỗ vai cậu, “Còn tốt, cũng không phải quá thất vọng.” Thịnh Thác Lý, “....” Thời Hạ lấy áo khoác đưa cho cậu, sau đó tự giác lên chỗ phía sau xe cậu. Thịnh Thác Lý nhìn Thẩm Nhất Thành mặc áo khoác, chờ đến lúc Thời Hạ chạy vọt ra ngoài, trong lòng không khỏi điên cuồng hò hét như mấy chiếc lá bị gió cuốn bay. Rốt cuộc cậu đã bỏ lỡ việc gì chứ? Ngày đó Thời Hạ còn thầm cười nhạo cấp 3 vô cùng dở hơi, rất nhanh đã bị người dở hơi trả thù. Cuộc sống cấp 3 cứ hai tuần được nghỉ một lần, ngày thứ Bảy không cần đến lớp, cho nên giữa trưa thứ Năm mọi người có thể rời trường. Thời Hạ đi đến bãi giữ xe lấy xe thì phát hiện vỏ xe đã bị người ta chọc thủng. Thời Hạ là người đầu tiên hiểu ra nguyên nhân là do Thẩm Nhất Thành. Sau đó cô bắt đầu hợp lý hoài nghi là Hứa Văn Văn làm. Lại suy tư thêm ba phút, Thời Hạ cảm thấy cũng không thể đoán bừa như vậy. Dù sao thì người yêu thầm Thẩm Nhất Thành cũng không ít, có lẽ người càng điên cuồng thì càng thâm tàng bất lộ. Nhưng chuyện này chắc chắn có dính líu đến Thẩm Nhất Thành. Thời Hạ dẫn chiếc xe máy điện của mình đi tìm chỗ sửa xe. Chiếc xe máy điện này đi theo cô cũng xem như là chịu đựng đủ mọi cực hình. Lúc thì bởi vì không được nạp điện dẫn đến suy dinh dưỡng, lúc thì vỏ xe bị thủng cần làm phẫu thuật. Ngẫm lại mà lòng cũng chua xót Ngoài cổng trường có chỗ vá xe, vỏ xe đã bị người khác dùng dao rạch một đường khá dài, vá thì không thể nào vá được, cho nên cần phải thay cái mới. Thời Hạ đành ngồi trên ghế xếp nhỏ đợi thợ sửa xe. Trong điện thoại cũng chẳng có trò gì hay, Thời Hạ tìm một trò chơi vượt chướng ngại vật để giết thời gian. Trong lúc lơ đãng Thời Hạ ngẩng đầu lên, xa xa nhìn thấy Lý Hoàn nắm tay một chàng trai đi đến bên vệ đường. Chàng trai ăn mặc khá sạch sẽ thoải mái, chỉ là phía sau gáy khi có vài sợi tóc màu đỏ đặc biệt hấp dẫn sự chú ý. Hai người đứng ở đó lên xe taxi. Nếu cô nhớ không lầm thì Lý Hoàn hẳn là người tỉnh lẻ, cô ấy muốn về nhà hẳn nên ngồi xe buýt. Mà mỗi khi đến ngày nghỉ, ngay cổng trường học sẽ có xe buýt trực tiếp đi tỉnh lại đây đón người. Cho nên ngày nghỉ Lý Hoàn không về nhà sao? Vá vỏ xe xong, Thời Hạ về đến nhà lại bắt gặp Thời Lạc Văn và Thời Vũ Mông ở cửa nhà. “Hạ Hạ, chú tới đón Mông Mông, thuận tiện lại đây thăm con, ba con không ở nhà, con cần gì cứ nói với chú.” Thời Lạc Văn mang trái cây và sữa bò đặt lên bàn, vén tay áo lên, “Chú giúp con quét tước một chút.” “Không cần đâu chú.” Thời Hạ rót một ly nước cho ông và Thời Vũ Mông, “Hôm nay dì Lâm vừa mới đến dọn dẹp, không cần phiền chú.” Thời Lạc Văn nhìn thử, đúng là rất sạch sẽ ngăn nắp. Thời Hạ biết Thời Lạc Văn hôm nay tới là vì cái gì, chẳng qua là muốn thông qua cô để xoa dịu mối quan hệ với Thời Gia Hoan. Thời Gia Hoan hay mềm lòng, chỉ cần người khác nói hai câu nhẹ nhàng thì rất nhanh đã quên sạch, vẫn như cũ đào tim đào phổi cho người ta. Thời Lạc Văn năm lần bảy lượt muốn khơi mào chủ đề, Thời Hạ cũng chẳng đáp lại đúng ý ông, Thời Lạc Văn không biết nên nói cái gì nữa. Dù sao thì Thời Hạ vẫn là đứa trẻ, ông không thể nói quá trắng trợn được. “Nếu không thì chú làm cơm chiều giúp con nhé Hạ Hạ?” Thời Lạc Văn vén tay áo lên dự định đi vào phòng bếp. Thời Hạ đang rối rắm làm cách nào để mở miệng tiễn khách thì tiếng đập cửa bất chợt vang lên. Thời Hạ đi qua đó mở cửa phòng, Thẩm Nhất Thành dựa vào khung cửa nói, “Ăn cơm.” Thời Hạ đứng tránh sang một bên để cậu nhìn thấy tình hình trong phòng, đồng thời cũng muốn Thời Lạc Văn nhìn thấy Thẩm Nhất Thành. Ý tứ đã rất rõ ràng. Thời Lạc Văn cũng không phải người không hiểu đạo lý đối nhân xử thế, ông kêu Thời Vũ Mông chuẩn bị để rời đi, trước khi đi còn khách sáo với Thẩm Nhất Thành, “Cảm ơn hai người đã chăm sóc Thời Hạ, nếu cần gì cứ gọi điện thoại cho chú là được.” Thẩm Nhất Thành gật gật đầu, đặc biệt bình tĩnh nghiêng người tránh sang một bên, “Không cần gì cả.” Buổi sáng thứ Bảy, gia sư mà Thời Gia Hoan mời cho Thời Hạ đến đây phụ đạo cho Thời Hạ. Tên nhóc 27 28 tuổi là cử nhân đến từ đại học 211 *, tên Dương Tấn.* Đại học 211 là những trường đại học thuộc dự án 211 tại Trung Quốc. Thời Hạ dự định học ở nhà mình, nhưng sau khi Lâm Vận nhìn thấy thầy giáo gia sư là tên nhóc này thì ngẫm nghĩ một chút, bà dọn dẹp lại phòng nhỏ ở siêu thị rồi bảo hai người học bổ túc ở đó. Cô gái nhỏ 17 18 tuổi và một tên nhóc to xác, dù sao vẫn là người lạ, nên đặt ở trước mắt quan sát. Môn học phụ đạo hôm nay là môn Toán, Dương Tấn cầm một bộ đề thi để Thời Hạ làm trước nhằm thử xem trình độ của cô đến đâu, như vậy mới dễ dàng thiết kế lộ trình học phụ đạo. Sau khi Thời Hạ làm xong, vẻ mặt Dương Tấn một lời khó nói hết, xác nhận xong bài thi, trình độ này đúng là trình độ cần mời gia sư. Có lẽ do trình độ của Dương Tấn quá cao, có lẽ do trình độ của Thời Hạ quá thấp, hai người không chung một tần số, hai môn này nghe giảng một lúc, Thời Hạ cái biết cái không, nghe giảng rất chi là mệt mỏi. Học xong hai môn, thể xác và tinh thần của Thời Hạ đều rã rời, chỉ dựa vào trình độ này, nếu muốn đạt được trình độ thi đại học đúng thật là cách xa vạn dặm. Dương Tấn đi rồi, Thời Hạ mới thở ra một hơi nhẹ nhõm, cô mở một bịch sữa bò dự định bổ sung năng lượng cho não. Cô bay từ trong phòng ra ngoài nhìn Thẩm Nhất Thành ngồi sau quầy thu ngân chơi máy tính. Thời Hạ thò lại gần, là một game online. Trò chơi này vẫn tồn tại như cũ rất nhiều năm về sau, chỉ là không hot như bây giờ. Khi đó game online vừa bắt đầu phổ biến, game online trên mạng cũng ít, khác với rất nhiều năm về sau, trăm ngàn sắc màu, cho nên con trai bây giờ gần như chơi chung một game online. Thời Hạ ôm bịch sữa rúc vào ghế xem thao tác con chuột linh hoạt của Thẩm Nhất Thành, liên tiếp ba kỹ năng, trên màn hình máy tính hiện ra giao diện thắng. Thời Hạ lại cảm khái thêm một lần nữa, chênh lệch giữa học giỏi và học ngu thật sự quá xa vời, chơi trò chơi cũng có thể chơi đến mức lợi hại như vậy. “Chơi vui không?” Thời Hạ đá đá ghế của Thẩm Nhất Thành. Thẩm Nhất Thành không quay đầu lại, “Không có ý nghĩa gì cả, nhưng chắc chắn có ý nghĩa hơn cái cậu học.” Thời Hạ lập tức cảm thấy kích động, miệng của thằng nhãi Thẩm Nhất Thành này quá độc, câu nào cũng xát muối đâm tim! Thời Hạ gánh chịu dày vò sau hai ngày gặp gia sư, ngày thứ Hai đi học, cả người đều héo rũ. Đặc biệt là sau khi giáo viên nói tuần sau phải thi cuối tháng. Tinh thần của Thời Hạ hơi lo lắng. Học tập thật sự làm cô đau khổ. Buổi tối lúc đi nhà ăn, Thời Hạ ăn hai miếng thì ăn không vô nữa, cô chạy đến sân thể dục trốn vào một góc trộm hút thuốc để giảm bớt tâm tình phức tạp khi làm học tra *.* Học tra ý chỉ người học tệ. Thời Hạ hút xong điếu thuốc thì đứng ở góc tường hóng gió xua đi mùi thuốc. Người trèo tường vào bị Thời Hạ dọa sợ. Thời Hạ cũng bị cậu ta dọa sợ. Thẩm Nhất Thành nhíu mày nhìn Thời Hạ, “Cậu ở chỗ này làm gì?” Không đi học, đứng ở chỗ này như ma ám vậy. Thời Hạ nhìn Thẩm Nhất Thành, cậu đứng thẳng lưng, mặc đồng phục màu xanh, áo sơ mi màu trắng, tóc đen ngắn gọn gàng, hơn nữa còn có thành tích khủng, người này rõ ràng nên là một học sinh ngoan không để ý đến chuyện bên ngoài, một lòng đọc sách thánh hiền’. Nhưng tên học sinh ngoan này thừa dịp lúc ăn chiều trèo tường ra khỏi trường học, sau đó lại trèo vào. “Cậu làm gì thế?” Thời Hạ hỏi lại. Thẩm Nhất Thành còn chưa kịp mở miệng, ánh sáng đèn pin đã chiếu qua đây, giọng nói mang theo sự phẫn nộ và sự hưng phấn khó có thể che dấu sau khi bắt được người, “Lại trèo tường, hôm nay còn không để tôi bắt được cậu.” “Vẫn là hai người, hai cô cậu đến văn phòng cho tôi.” Người bắt Thẩm Nhất Thành chính là chủ nhiệm khối lớp 11. Thời Hạ tổng kết lại một chút, trách nhiệm lớn nhất được giao cho chủ nhiệm khối không phải là bắt học tập, mà là bắt học sinh vi phạm kỷ luật. Cái gì mà đi trễ về sớm Hút thuốc yêu sớm Nhuộm tóc trèo tường Trốn học đi chơi net Toàn bộ đều là việc ông nên làm. Dùng một câu để khái quát, đây là chủ nhiệm khối Voldemort trong lòng học sinh toàn trường. Thời Hạ đứng trong văn phòng nhìn chủ nhiệm khối lông mày đỏ mắt xanh vỗ bàn, cảm thấy cực kỳ oan uổng. Cô thật sự không hề trèo tường ra ngoài. Nhưng không ai chịu nghe cô giải thích. Cô bị chụp mũ như Thẩm Nhất Thành. Người kia vẻ mặt bình tĩnh. Cực kỳ quen thuộc đối với hình thức này. “Lại là cậu, Thẩm Nhất Thành, cậu lại trèo tường ra ngoài, sao không ăn cơm đàng hoàng trong trường học?” “Lần này còn bắt cóc bạn học đi ra ngoài, cậu muốn làm gì? A, cậu nói tôi biết cậu muốn làm gì?” Thẩm Nhất Thành từ đầu tới đuôi chỉ có một biểu cảm, mặt không đỏ tim không đập, cũng không có thái độ nhận sai. Tức nhất là học sinh lợn chết không sợ nước sôi. Câu mà giáo viên nói nhiều nhất với học sinh chính là, “Nếu cậu vi phạm nội quy trường học nữa thì cho thôi học.” Học sinh bình thường khi nghe tới sẽ sợ hãi. Nhưng sang Thẩm Nhất Thành, giáo viên sẽ không nói như vậy nữa, vì Thẩm Nhất Thành chưa bao giờ sợ hãi. Thẩm Nhất Thành là thể diện của Nhất Trung, trừ phi cậu giết người phóng lửa, gian - dâm trộm cướp, nếu không thì Nhất Trung sẽ không đuổi cậu. Chủ nhiệm khối vỗ bàn đến mức tay cũng đau, ông đổi sang sách tập, quét mấy cuốn sách rớt lộp bộp. “Còn em nữa, một học sinh nữ cái tốt không học lại học người ta trèo tường, gần đèn thì sáng gần mực thì đen, có hiểu hay không? Bớt tiếp xúc với loại học sinh như Thẩm Nhất Thành đi…” Thời Hạ nhịn không được mở miệng, “Thầy ơi, không tiếp xúc với loại học sinh như Thẩm Nhất Thành, vậy em nên tiếp xúc với loại học sinh gì mới phải?”...... Cuối cùng chủ nhiệm khối ôm ngực nói, “…Hai cô cậu, mỗi người một ngàn chữ kiểm điểm…” “Thời Hạ, chúng ta đi chung đi.” Mạc Mạt thân thiết chạy tới kéo cánh tay Thời Hạ. “Hôm nay tôi không đạp xe, ba tôi tới đón.” Thời Hạ thu dọn trên bàn sách vở. “À, vậy cậu đi lấy xe với tớ đi.” Mạc Mạt kéo tay Thời Hạ đi ra ngoài, “Mau về nhà đi, sắp chết đói rồi.” Thời Hạ vác cái cặp ở trên người, sau đó đi theo Mạc Mạt đi ra khỏi phòng học. Dọc đường đi Mạc Mạt ríu rít nói không ngừng, chốc chốc thì mắng mỏ đề thi hôm nay quá khó, chốc chốc thì mắng mỏ chỗ ngồi mới của cô ấy và cô không có tiếng nói chung. Thời Hạ chỉ lắng nghe, ngẫu nhiên sẽ gật đầu, cũng không biết nên tiếp lời như thế nào. Ngày thường Thời Hạ cũng không thích nói chuyện, Mạc Mạt tập mãi cũng thành thói quen nên không cảm thấy lạ. Hai người đến nhà xe thì đẩy xe đi ra ngoài, “Thời Hạ, Thẩm Nhất Thành ngồi bên cạnh cậu, cậu còn ổn chứ?” Thời Hạ cười cười, “Còn ổn, dáng vẻ Thẩm Nhất Thành không tệ, nhìn còn cảnh đẹp ý vui.” “A?” Mạc Mạt nhìn thoáng qua chỗ đỏ lên trên trán Thời Hạ, cảm thấy có lẽ đầu Thời Hạ thật sự bị đập hỏng rồi. Thẩm Nhất Thành học giỏi, quan trọng hơn là còn đẹp trai, cho dù đứng ở chỗ nào đi nữa thì đều là người lóa mắt nhất trong đám người. Nhưng tên Thẩm Nhất Thành được rất nhiều cô gái coi như nam thần này, sau khi tới chỗ Thời Hạ thì biến thành, “Mạc Mạt, phiền cậu sau này đừng nhắc Thẩm Nhất Thành trước mặt tớ nữa.” Tính cách của Thời Hạ rất ôn hòa, thời gian Mạc Mạt làm bạn với cô lâu như vậy, đó cũng là lần đầu tiên Thời Hạ lạnh mặt nói chuyện với cô ấy. Hai người đi tới cổng trường thì tách ra, Thời Hạ nhìn xung quanh cũng không nhìn thấy xe của Thời Gia Hoan. Thời Hạ đứng chờ ở cổng trường, thuận tiện ngắm nhìn trường học này. Sau khi tốt nghiệp cấp 3, Thời Hạ rời khỏi Cẩm Thành để đến một trường đại học Tam Bổn, sau khi Thời Hạ học năm 2 đại học thì Thời Gia Hoan cũng rời khỏi Cẩm Thành đến thành phố nơi Thời Hạ đi học để kinh doanh. Từ đó về sau Thời Hạ chưa về thăm thành phố cũ bao giờ, cũng chưa từng bước vào cổng trường cũ thêm một lần nào nữa. Truyện được dịch bởi Rio và đăng tại Cô không biết sau này Nhất Trung sẽ biến thành dáng vẻ gì, hiện tại Nhất Trung hoàn toàn giống với Nhất Trung trong ký ức cô. Khuôn viên trường chia thành khu vực phía Đông và khu vực phía Tây, khu vực phía Đông khá lớn, nơi đó có hai khu dạy học mới xây năm ngoái là nơi học của học sinh lớp 10 và lớp 11, khu vực phía Tây có hai khu dạy học cũ cao ba tầng, được xưng là tòa nhà Bắc Đại và tòa nhà Thanh Hoa, năm cuối cùng của học sinh đang khổ luyện ôn thi đại học sẽ trải qua ở nơi này. Thời Hạ không hề luyến tiếc gì cuộc sống cấp 3 của mình. “Thời Hạ? Sao cậu còn chưa về nhà?” Lý Hoàn xách theo một phần cơm đi vào trường học. Học sinh ở lại trường học không thích ăn tối với mấy món khó ăn trong căn tin, trước khi bắt đầu tự học buổi tối sẽ là thời gian ăn cơm chiều, học sinh của cả trường sẽ không được phép đi ra khỏi cổng trường, cho nên có rất nhiều học sinh ở lại sẽ nhân lúc buổi trưa đi ra kiếm vài món ăn ngon. Thời Hạ cũng muốn biết sao bản thân lúc này còn chưa về nhà? Thời Gia Hoan đi đâu rồi? Thời Hạ đợi hơn mười phút cũng không chờ được Thời Gia Hoan, chỉ chờ được cuộc gọi của của Thời Gia Hoan. Trên màn hình của chiếc điện thoại Nokia màu đen hiển thị một chữ ba’. “Hạ Hạ, giữa trưa ba có tiệc xã giao, không thể đi đón con, tự con bắt xe về nhà.” Trong điện thoại truyền ra giọng nói hơi say của Thời Gia Hoan. Thời Hạ cúp điện thoại nhìn mặt trời giữa trưa chiếu ngay đỉnh đầu cô, suy nghĩ xem làm sao để bắt xe từ chỗ này đến chỗ cô thuê phòng, thế nào đi nữa cũng phải tốn ít nhất 200 tệ. Sao cô có thể để tốn nhiều tiền như vậy để bắt xe chứ. Thời Hạ xách cái cặp đi được 10 phút thì đột nhiên bừng tỉnh, bây giờ cô vẫn còn là Thời Hạ năm 18 tuổi, chứ không phải thời Hạ nghèo đến mức ngay cả mấy chục tệ để bắt xe cũng không có mà phải đi bộ 4 tiếng đồng hồ giữa khuya mới về đến nhà, bây giờ cô không cần về cái nhà trọ kia nữa.. Bây giờ cô có tiền rồi. Thời Hạ đứng ở ven đường vươn tay ra bắt một chiếc xe taxi. Từ trường học về đến nhà chỉ tốn có 10 phút, chỉ tốn 5 tệ cho giá khởi điểm của xe taxi. Xe taxi dừng dưới cửa tiểu khu, cửa hàng ngay cạnh cửa tiểu khu chính là cửa hàng tiện lợi của mẹ Thẩm Nhất Thành. Cửa hàng đó là thuê, chủ nhà là Thời Gia Hoan. Ngay lúc mọi người còn kinh doanh quy mô nhỏ như bán quà vặt, loại cửa hàng tiện lợi quy mô nhỏ dưới cửa tiểu khu này quả thật là đi trước thời đại, bởi vì trong cửa hàng tiện lợi có bán nhiều mặt hàng và rau củ tươi mới. Thật ra thì mẹ của Thẩm Nhất Thành rất có đầu óc kinh doanh. Ít nhất dưới góc nhìn của Thời Hạ, bà ấy mạnh hơn Thời Gia Hoan. Thời Hạ luôn thắc mắc vì sao người thành thật thích đào tim đào phổi cho người khác như Thời Gia Hoan lại muốn hô mưa gọi gió trong việc kinh doanh, cho đến sau này thấy Thời Gia Hoan bị ép đến mức phải nhảy lầu, Thời Hạ mới hoàn toàn tỉnh ngộ. Ông trời đây là muốn nói cho cô biết, nhìn thấy chưa, con à, người thành thật lương thiện bất kể có thành công đến đâu đi chăng nữa, kết cục cuối cùng vẫn là thê thảm mà thôi. Thời Hạ bước xuống xe thì thuận tiện nhìn qua đó, bên trong cửa hàng có một căn phòng, lúc này cửa phòng đang mở, từ Thời Hạ góc độ nhìn qua đó, vừa lúc nhìn thấy Thẩm Nhất Thành đang ăn cơm. Ba mặn một canh, mẹ của Thẩm Nhất Thành đang ân cần gấp thức ăn cho cậu ta. Thời Hạ bĩu môi, cúi đầu đi vào tiểu khu. Đã bao nhiêu năm rồi chưa được ăn cơm nhà? Rất nhiều năm rồi. Sau khi mẹ cô qua đời thì hình như không còn cơ hội này nữa. Cô đi về nhà, vừa mỏ cửa thì thấy trong nhà lạnh lẽo. Sau khi Thời Hạ về đến nhà, bước vào ngôi nhà trống rỗng vắng vẻ, không hề có một tí gì gọi là khói lửa của phòng bếp. Lúc ấy Thời Gia Hoan rất bận, cực kỳ bận, thời gian ở nhà rất ít, cũng có khi Thời Hạ mấy ngày không nhìn thấy ông ấy. Thời Hạ lục lọi nửa ngày mới tìm được một hộp mì gói trong tủ phòng bếp. Lúc lấy nước nóng từ máy nước uống, Thời Hạ đột nhiên nhớ tới một chuyện rất quan trọng. Buổi chiều làm sao thi môn Tự Nhiên đây? * Môn Tự Nhiên bên TQ gọi là môn Lý Tổng là tổng hợp giữa ba môn Hoá học, Vật lý, Sinh học. Hoá học Vật lý Sinh học. Thời Hạ nhớ rất rõ thành tích thi đại học năm đó, môn Tự Nhiên tối đa 240 điểm, cô thi được 120 điểm. Có thể nói là rất kém cỏi. Mà đối với Thời Hạ hiện tại mà nói, cô cực kỳ có khả năng trực tiếp ôm cái trứng ngỗng về nhà. * Thẩm Nhất Thành rảo bước ở cầu thanh, chân mày tức khắc nhíu lại, mùi mì gói nồng nặc gay mũi. Đặc biệt đối vừa người mới ăn cơm xong mà nói, hương vị này đúng là quá khó ngửi. Đi dọc theo cầu thang lên, hương vị càng nồng hơn. Ngay cửa cầu thang lầu ba, Thời Hạ ôm hộp mì gói ngồi ở chỗ kia vô tư ăn ngon lành. Thẩm Nhất Thành dừng bước chân, vẻ mặt vô cảm nhìn nhìn người đang ăn mì gói. Lúc Thời Hạ dọn đến tiểu khu này cũng là lúc chỗ này vừa hoàn tất xây dựng, đây là tiểu khu lớn nhất toàn thành phố, ba của Thời Hạ cảm thấy tiểu khu này có triển đầu tư, cho nên đã nhanh chóng mua hai căn hộ 301 và 302. Mà hiện tại 302 đã thành nhà của Thẩm Nhất Thành. Nếu Thẩm Nhất Thành muốn về nhà thì cần phải đi qua Thời Hạ, mà Thời Hạ đang vui vẻ ngồi ở chính giữa cầu thang, hai bên đều có chỗ trống, nhưng cậu chẳng thể đi từ bên nào cả. Thời Hạ ngồi ở chỗ này để chờ Thẩm Nhất Thành trở về. Sau khi nuốt mì trong miệng xuống, Thời Hạ ngẩng đầu giao tầm mắt với Thẩm Nhất Thành, đôi mắt Thẩm Nhất Thành hẹp dài, khóe mắt hơi nhếch lên, thoạt nhìn cực kỳ lạnh lùng. Lúc này trong ánh mắt cậu tràn ngập sự ghét bỏ không chút nào che dấu với mì gói. Mấy ngày nay Thời Hạ đã vô số lần tưởng tượng đến cảnh tượng mở miệng nói chuyện với Thẩm Nhất Thành, Thời Hạ đã chết một lần rồi sống lại sẽ phải mở miệng nói câu đầu tiên như thế nào với Thẩm Nhất Thành mười tám tuổi đây? Thực ra những năm đó giữa cô và Thẩm Nhất Thành cũng không có bao nhiêu mâu thuẫn, bởi vì có cái gì đó gọi là ái muội’ giữa Thời Gia Hoan và mẹ của Thẩm Nhất Thành nên Thời Hạ mới quậy phá, nhưng trước nay Thời Hạ chỉ biết quậy phá với Thời Gia Hoan, còn đối diện với Thẩm Nhất Thành và mẹ của Thẩm Nhất Thành, Thời Hạ luôn luôn xa cách vờ như không thấy. Lần xung đột lớn nhất chẳng qua là lần này cô đổ tội cho Thẩm Nhất Thành đẩy cô, sau khi trải qua sự việc lần này, quan hệ giữa cô và Thẩm Nhất Thành tụt xuống âm độ, từ vờ như không thấy biến thành né không gặp. Sau đó nữa, mẹ của Thẩm Nhất Thành mắc bệnh ung thư, mùa hè năm ấy sau khi thi xong đại học thì rời đi. Hành lang bệnh viện tràn ngập mùi thuốc sát trùng, Thẩm Nhất Thành ngồi xổm bên ngoài cửa nhà xác ôm đầu khóc rống lên. Sau khi mẹ cô mất, đây là lần thứ hai Thời Hạ nhìn thấy cái chết trong khoảng cách gần như vậy, một người thường xuyên gặp mặt chỉ thoáng một cái đã biến mất, cả đời này không gặp lại được nữa. Ngày hôm đó thời tiết cực kỳ oi bức còn có tiếng ve kêu không dứt. Thẩm Nhất Thành đè cô trên tường bên ngoài nhà xác hôn ngấu nghiến. Thật lâu về sau, khi Thời Hạ nhớ lại thì cảm thấy đó không phải là hôn môi, mà như là một loại phát tiết đau khổ từ nội tâm của dã thú, như đang tìm kiếm một người có thể gánh vác san sẻ cùng cậu. Có lẽ ngay trong khoảnh khắc đó, Thời Hạ cảm thấy tất cả đều không còn quan trọng nữa, cô và Thẩm Nhất Thành, đồng bệnh tương liên. Thời Hạ nâng tay lên muốn ôm cậu. Thẩm Nhất Thành nói, “Tạm biệt, Thời Hạ.” Cô và cậu, như hai con đường giao nhau, vào buổi trưa nóng bức kia, vừa chạm vào đã tách ra, sau đó kéo dài thành hai hướng khác nhau. Thời Hạ ôm hộp mì suy nghĩ nên mở miệng như thế nào để bắt chuyện’ với Thẩm Nhất Thành. Bên ngoài tòa nhà, không biết là ai đang cản trở làn đường xe hơi, tiếng còi inh ỏi chói tai liên tục truyền đến. Thời Hạ đột nhiên sững lại, cô và Thẩm Nhất Thành cùng lúc lên bàn phẫu thuật, cô quay về năm 18 tuổi, vậy Thẩm Nhất Thành thì sao? Có phải bây giờ Thẩm Nhất Thành cũng giống cô hay không, là trọng sinh trở lại?Thời Hạ đột nhiên nhìn sang Thẩm Nhất Thành. Nét mặt của Thẩm Nhất Thành không mấy kiên nhẫn, cậu đang định mở miệng bảo người đang ngồi ở hành lang ăn mì gói này tránh ra. Thời Hạ đột nhiên mở miệng, “Thẩm Nhất Thành, thận của cậu có khỏe không?” Người đang đứng ở cầu thang dựa vào tường, dáng vẻ cao gầy đứng thẳng người là có thể đụng trúng đỉnh đầu, hiếm khi ngẩn ra một lúc, người phụ nữ này có lẽ té hỏng đầu óc rồi, chắc chắn có bệnh. Thẩm Nhất Thành híp mắt, đột nhiên lùi về sau một bước rồi dựa vào tường, một bên chân dài gập lại, cậu nhìn cô, giọng nói nhàn nhạt, “Cậu muốn thử một chút không?” Thời Hạ, “....” Sau khi xác nhận ánh mắt, người này tuyệt đối không phải là tên xem Thẩm Nhất Thành tang thương kia sau khi ngắm xong núi lửa sau thì quay về tặng thận cho cô. “Thôi, tự cậu để dành xài đi.”

nuông chiều em đến đau lòng